Vậy là sau 3 tháng 12 ngày, con chính thức chia tay bà trông trẻ đầu tiên của mình. Với mẹ, thì chẳng biết sự kiện này là thành công hay thất bại nhưng dù sao cũng hơi buồn. Ít ra mẹ cũng đã mất 1 ngày và 1 đêm ngơ ngẩn vì điều đó.
Sau này lớn, chắc chắn con chẳng còn tí ấn tượng nào về những tháng ngày này. Nếu có, khi con về quê, sẽ có 1 bà bảo "Ngày xưa bà bế mày suốt". Có thể con gái mẹ sẽ cười nhưng chẳng nhớ gì cả. Con còn bé quá mà!
Câu chuyện là rất dài và rất nhiều vấn đề phức tạp. Nhưng về phía bố mẹ, bố mẹ chỉ muốn con hiểu rằng, bố mẹ luôn cố gắng và chịu đựng mọi điều, để có được một điều kiện tốt nhất dành cho con yêu.
Nhìn vè mặt của con ngơ ngác ngóng lên cái giường của bà, mẹ buồn muốn khóc. Ngẫm cái cảnh, bố đi vắng, 2 mẹ con ôm nhau với 1 mớ công việc, mẹ càng muốn khóc hơn. Bà ngoại lên giúp mẹ giải tỏa mọi điều. Lúc nào bà cũng đến bên nếu mẹ cần và tất nhiên luôn đúng lúc con gái ạ. Mẹ cũng hi vọng sau này, mẹ sẽ là 1 người như thế đối với con.
Bà trông trẻ đã về được 1 tuần. Có lẽ bà cũng không hẳn đã nhớ con nhiều vì bà còn nhiều bức xúc với bố và mẹ. Thật buồn. Vì con thì chắc cũng nhớ bà.
Trộm vía, vài ngày nay con vui vẻ hẳn. Con ăn được, cứng cáp, linh hoạt.
Mỗi buổi trưa, buổi chiều đi làm về, mẹ không nặng trĩu lòng khi nhìn cái mặt con buồn thiu vắt trên vai bà trông trẻ.
Con không còn ê a và phát ra những tín hiệu cáu gắt. Con cười, con biết theo mẹ và con biết làm trò nhiều hơn với chiếc gối của mình....
Mẹ thở phào.
Vậy là mẹ quyết định đúng. Dù là chưa có 1 phương án nào chắc chắn tốt hơn.
Nhưng mẹ nghĩ là mẹ đã đúng.
Mẹ cần con gái mẹ lớn lên trong một sự yêu thương trọn vẹn nhất có thể!
Và mẹ sẽ cố để làm điều đó bằng tất cả những gì mẹ có thể làm con gái ạ!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét